Hồi nhỏ, đi học, lớp mà có thằng con trai nào tên Linh là y như rằng thằng đó sẽ bị mấy đứa trong lớp trêu rằng con trai mà sao tên mà giống con gái quá. Hmm, trẻ con mà, lớn lên thì suy nghĩ khác hơn, con trai tên Linh, chẳng nói lên được điều gì, hoặc là mẹ anh ấy lúc trước muốn có con gái nhưng lại mang thai anh ta, hoặc là, bà ấy thích như vậy thôi.
Tính cách một người được người lớn nhìn nhận qua cách người đó cư xử, chứ không phải qua cái tên như lũ con nít. Thế nhưng, không thể phủ nhận rằng, trong chúng ta, vẫn có một phần là một đứa trẻ.
Trong những cuộc tán ngẫu hằng ngày, ta vẫn nghe những câu nói thể hiện sự ngạc nhiên như “Ồ, lạ nhỉ, con trai mà tên Linh à?” vô tình thốt lên từ một người trưởng thành về mặt nhận thức chỉ vì… Anh ấy chưa nghe một người con trai tên Linh bao giờ, dù anh biết trên đời này không gì là không thể xảy ra.
Linh, cô bạn đồng tính nữ của tôi, muốn mọi người gọi cô ấy là Lâm.
Một anh con trai tên Linh sẽ hiếm có ý định muốn đổi tên vì anh biết anh là một người đàn ông thực thụ. Một cô gái đồng tính nữ tên Linh có lẽ sẽ muốn đổi tên vì cô muốn trở thành một người đàn ông thực thụ.
Hôm đó Linh rủ tôi đi mua đồ cùng, cô bảo tôi có gu thẩm mỹ khá tốt.
Chúng tôi đang lay hoay đứng ngoài một cửa hàng đồ nam, Linh đang chật vật gỡ dây đôi converse cổ cao màu trắng. Một anh nhân viên cao lớn ra mở cửa, vẻ hơi ngượng ngập trước sự xuất hiện hiếm hoi của hai cô gái, một cô gái (là tôi) tóc dài màu hạt dẻ cùng màu với cái túi tote cô mang trên vai, cô gái hơi e dè (tỏ vẻ nữ tính), tôi mong anh nhân viên thấy vậy, một cô tóc ngắn mặc áo khoác len nỉ màu bò và quần jean suông khiến Linh thêm phần cá tính (tỏ vẻ nam tính), Linh chắc cũng mong anh ta nghĩ vậy.
Có lẽ vì cái điều hòa mà không khí trong gian phòng nhỏ thật lạnh lẽo. Tôi đang ngồi ở ghế chờ. Linh thì đang thử đồ bên trong. Ba người đàn ông đứng gần đó, dù không tỏ ý thô lỗ nhưng tôi vẫn cảm nhận mồn một sự hiếu kì của họ khi nhìn tôi và Linh. Trong đầu tôi lần lượt hiện lên những cụm từ: Đồng tính nữ, giới tính,...
Họ mang cho Linh thử size S, vì dáng người nhỏ thó của cô. Cô mặc thử, rồi nhìn anh nhân viên hỏi “Có size bé hơn không ạ?”. Anh lắc đầu.
Tôi gợi ý cô nên mang đi sửa cho vừa. Linh nhìn vào gương, bắt đầu xem xét. Song, cô quay sang hỏi tôi nên lấy màu nào, một màu rêu nhạt, một màu đen. Tôi chỉ vào cái màu đen, đơn giản để dễ phối đồ. Vậy là Linh vào thay màu đen, cách phối đồ thật phong cách như những thứ tôi thấy trên Instagram, tôi gật gù khen.
Linh lại vào thay đồ lần nữa. Để tôi ở lại và ngửi thứ mùi vô vị của điều hòa quyện với thứ mùi lẳng lặng nhưng gây khó chịu của sự hiếu kì. Tôi ngại ngùng nhìn xung quanh, ra vẻ như chẳng có chuyện gì, tránh ánh nhìn của họ.
Lúc đứng ở quầy tính tiền, anh nhân viên hỏi Linh rằng có muốn làm thẻ thành viên tích điểm hay không, Linh gật đầu.
Thủ tục làm thẻ tích điểm khá đơn giản, bạn chỉ cần cung cấp thông tin về họ tên, ngày tháng năm sinh và số điện thoại.
“Bạn tên gì” anh nhân viên vừa nhìn lên màn hình, vừa gõ lách cách.
“Lâm” Linh tự tin trả lời.

Nhận xét
Đăng nhận xét