📎 Hồi nhỏ, tụi con nít bọn mình có “trò giỡn mặt” với người lớn. Mẹ bảo làm cho mẹ “ly nước”. Mình hỏi thêm “Nóng hay lạnh mẹ?”, mẹ đáp “Nước lạnh”. Mình nhây nữa “Nước trắng hay ngọt mẹ?”, mẹ kiên nhẫn đáp “Nước trắng”. Mình được đà làm tới “Ly sành hay nhựa mẹ?”...
Mình đặt dấu “...” cho một kết thúc mở.
Lớn lên, khi được học môn Ngữ Văn, mình mới biết mình đã sử dụng phương pháp diễn dịch. Khai triển các ý nhỏ từ một thông tin lớn là “ly nước”.
📎 Có những bộ phim mà ta mãi không bao giờ quên nội dung, nhưng vì một lí do nào đó, ta quên mất điều thiết yếu giúp ta có thể tìm được nó: Tựa phim.
Một lần nọ, trong thời gian rảnh, mình muốn xem lại bộ phim làm mình nhớ mãi. Mở google, mình gõ lách cách: “Phim một cậu bé robot sống hàng thế kỉ để tìm về với mẹ rồi cuối cùng cậu được người ngoài hành tinh giúp tìm được mẹ nhờ nhúm tóc của mẹ mà cậu vẫn giữ”.
Dần dần, mình mới rút kinh nghiệm. Bây giờ, mỗi khi muốn tìm hiểu bất cứ điều gì sâu hơn, mình sẽ lưu ý tới thông tin khái quát của nó. Trong thời gian còn phân vân nên chọn đôi giày nào, mình sẽ nhớ tên shop. Lướt newfeed, bắt gặp được một trích dẫn hay, muốn đọc thử quyển sách đó, mình sẽ chụp màn hình tên sách.
📎 “Có ít đi, sống nhiều hơn” của Dominique Loreau, “Lối sống tối giản” của Sasaki Fumio. Cả hai đều là sách về “lối sống tối giản”, nhưng được viết bởi hai tác giả khác nhau, họ lại có cách đề cập khác nhau. Xin lỗi vì hơi chủ quan, mình dành sự ưu ái cho cuốn “Có ít đi, sống nhiều hơn”.
📎 Mình là Thu Trang. Trang trong “Thu Trang”. Thu trong “Thu Trang”.
Ngoài diễn viên hài Thu Trang thì mình còn biết khá nhiều bạn tên Thu Trang (thi cùng phòng với mình).
Chúng mình, đều là Thu Trang. Mình béo hơn chị Trang (diễn viên) một tí. Trước giờ kiểm tra Toán, mình nghía nhìn con nhỏ Thu Trang lớp khác, thấy nó ôn lại tất tật công thức, một cách khí thế, cũng là Thu Trang, mình đoán nó giỏi Toán hơn mình.
Chúng ta, được ba mẹ đặt cho một cái tên. Mọi thứ, được gán cho một “từ khóa”, thuộc những trường từ vựng riêng. Tên ta có thể trùng với con bé hàng xóm, những sự vật có thể trùng trường từ vựng với, thế nhưng, bằng một cách nào đó, mọi thứ sẽ tồn tại độc lập với nhau.
“Từ khóa” là thông tin cô đọng, súc tích, song lại cho phép mình có thể thỏa thích sáng tạo, lại buộc mình phải tư duy không ngừng; là phương tiện giúp cuộc sống của mình gọn gàng hơn, lại là cách để suy nghĩ của mình phong phú hơn.
🖊 Mâu thuẫn nhỉ.
Đây là thế giới quan của Thu Trang, 19 tuổi.
English version
Minimalist lifestyle: Keyword
When we was young, we all cracked some jokes to adults. Mom asked me to take her some “Water”. I asked “Hot or cool, mom?”, she replied “Cool water, honey”. After then, I pretended to continue “ Soft drink or water?”, patiently, she replied “Water”. But I wasn’t done for that time “Glass or plastic cup?”...
I text “...” for an open ending.
Now, when I learn Literature, I know that: I used the “Mindmap method”, from general to particularity, detach a piece of information from the keyword "Glass of water"
[Continue…]

Nhận xét
Đăng nhận xét